Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010

Nghĩ về ngày xưa đó P2

Nằm t8m với bạn n, bàn về căn phòng iu thix nhất của mỗi ng. N thì nói vẫn thix căn phòng ngày xưa lúc ở chung với gđ m, lúc đó có 2 đứa con nít bé tẹo (mới học lớp 2 àh) giành nhau cái gác của nhà m, cuối cùng bị phạt là chia đôi ra mỗi đứa 1 nửa. Thế là bày trò chia cái gác ra làm 2, lấy gối, chăn, chiếu, đồ đạc từa lưa j đó ngăn ra rồi mỗi đứa xí 1 nửa, ai wa bên "nhà" ng kia sẽ bị "xử lý" (dẫn đứa còn lại đi ăn kem đá xịt xirô). Vậy mà tối đến 2 đứa ngủ lăn lóc khắp cái gác nên chẳng ai bị xử hết. Rồi suốt ngày 2 đứa bị la vì cái tội bày đồ từa lưa ra mà ko đứa nào chịu dọn. Nói chung hồi đó cũng vui, 2 a e giỡn suốt ngày, dù ko thix nc với ng khác nhưng mà khi có 2 đứa thôi thì nghịch kinh khủng. Nhưng mà m cũng fải nói thật là m vẫn thix nhất là ngày mình còn học mẫu giáo, ở chung với ông bà. Hồi đó m vâ4n là 1 đứa bé ko hay bit j về những việc xung wanh cả, hoàn toàn ngây thơ và ko lo nghĩ đến bất cứ ch j. Lúc đó m ở 1 mình trên cái gác vừa nhỏ vừa thấp ở nhà ông bà. Thix nhất là mùa mưa đến, buổi trưa hoặc buổi tối nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà rồi từ từ chìm vào giấc ngủ. Cũng đã nhìu năm trôi wa rồi m ko đc biết đến cái cảm giác đó nữa. H mọi thứ cũng thay đổi rồi. Nhà ông bà h cũng đập đi xây lại mấy lần rồi, con ng ta cũng thay đổi wá nhìu, m cũng ko còn đc way về đó nữa, mà cũng ko còn là đứa bé ngày xưa nữa. Tại sao h nhắc lại ch ngày xưa sao thấy nhớ wá đi mất. Nếu bi h đc way về những ngày tháng đó thì vui bit bao nhiu. Dù là lúc ở cùng ông bà hay là lúc nhỏ ở chung với n cũng rất là vui. h mà đc như ngày xưa dù chỉ 1 lần cũng đc. Mà có 1 điều dù ko mún cũng fải nói ra, dù có ng sẽ ko bit đến. Dù bi h tgian có way lại thì m cũng sẽ lựa chọn như bi h, dù ngày xưa m với n đã có 1 tuổi thơ thật vui bên nhau nhưng 2 đứa vẫn mãi chỉ là a e thôi. Thật sự điều đó ko bao h thay đổi đc cả. Mà bi h có way về ngày đó thì m vẫn mún đc ở cùng với n như vậy, dù m cũng bit là sẽ tốt hơn cho n nếu như những ch đó chưa bao h xảy ra, nhưng những ngày tháng đó wả thật wá vui vẻ đến nỗi nếu ko có thì sẽ làm cho m thật nuối tiếc. Giá như chúng mình cứ bé mãi đừng bao h lớn lên, cứ là 2 a e suốt ngày wậy nhau như hồi đó thì tốt biết bao nhiu fải ko n. Lớn lên thì bao nhiu ch cứ xảy đến làm cả 2 đứa ko còn đc như xưa nữa. Cũng tại m ko tốt thôi nên làm n fải bùn nhìu wá. h m chỉ mún nói với n là những ch nên wên thì hãy wên đi, nhưng những kỉ niệm đẹp hồi đó thì m chưa bao h hối tiếc vì đã có cả, mà m bit n cũng nghĩ vậy fải ko. Ước j 2 đứa mình mãi mãi lun là 2 a e như hồi đó nhỉ, vô tư, hồn nhiên bít bao, bao nhiu ch bùn thì cả 2 cùng cố wên đi, lúc nào cũng có đc những niềm vui tuy đều rất nhỏ bé. Ôi, m khùng mất rồi, ng cần nghe thì cố gắng mãi m vẫn ko nói với ng đó đc, lên đây nói chỉ có ma nó nghe

2 nhận xét:

  1. nói ai là ma mày. những chuyện cũ rích thì cho nó vào dĩ vãng luôn đi, nhớ hoài cho nó đau tim. àh bệnh mà k lo đi khám có ngày đi sớm nha con. đau lòng nhất là ra đi trc đám cưới 1 ngày ^^

    Trả lờiXóa
  2. kệ tao mày, số tao sống dai lắm, đi sao nổi mà đi

    Trả lờiXóa