Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010

Nghĩ về ngày xưa đó P1

Hôm nay toàn ngồi chơi ko àh, vậy mà ko hỉu sao vẫn cảm thấy mệt mỏi wá.Nguyên 1 buổi sáng với 1 buổi trưa toàn ăn chơi với nghe nhạc ko. Thi th c+ thì cũng đơn giản, đối với ng ko mún cố gắng hết sức như m thì bỏ 1 câu cũng coi là đc rồi. Còn bài maple thì m cũng đã làm wá đủ rồi, ngày mai lên ngồi ko thôi, mún sao cũng đc. Lẽ ra tối nay m tha hồ nghỉ ngơi thoải mái, nhưng mà sao cơn đau cứ kéo đến wài àh. Dạo này hình như ko còn là 3 tháng 1 lần như trc nữa, ko bit sắp có ch j nữa đây, đúng lúc mọi ch đant tốt đẹp thì lại vậy nữa. Nằm nghỉ cho bớt đau thì tự hiên ko hỉu sao trong đầu lại hiện ra những hình ảnh ngày xa xưa, về cái ch mà đến h vẫn chưa wên đc. Nghĩ lại cái cảnh 1 đứa con nít ngày đầu tiên đi học lớp 1 cũng suýt nữa là ngày cuối cùng của nó trên đời cũng thấy kì lạ thật. Đó cũng là ngày đầu tiên m hỉu đc chút ít về những j mà gđ m làm đối với m. Ngày đó có 1 đứa mới đi cấp cứu ở bệnh viện về, chỉ vì 1 ng lớn nói rằng sẽ ko thể chết đc nên fải ngồi chép bài học đầu tiên ở trường học mà tay vẫn còn cháy đen. Mà ngày đó m cũng thật lạ, bị như vậy mà ko khóc 1 chút nào. H mỗi lần m nhìn lại vết sẹo ở tay thì những cảm giác của m ngày hôm đó như vẫn còn nguyên. Mà h bệnh của m cũng có lẽ từ ch đó mà ra, nên mỗi lần đau là mỗi lần nhớ lại ch đó. Rồi cũng hôm đó lần đầu tiên m gặp 1 ng mà sau này cố gắng lắm mới wên đc. Đó là ng đầu tiên trong lớp hỏi mình : bạn bị sao vậy, bạn bị đau tay hả. Lúc đó cảm giác cũng thật lạ, dù cũng ko bit ng trc mặt m là ai mà sao trong lòng cảm thấy vui thế ko bit. Đó cũng là 1 sai lầm của m làm khởi đầu của nhìu ch sau này. Mà h mọi cảm giác ngày đó cũng tiu tan hết, chỉ lâu lâu ngồi nhớ lại ngày đó chút xíu thôi. Nói chung dù j đó cũng là 1 kỉ niệm buồn của m. Giờ ngồi nhìn lại thì thời gian đã làm mọi thứ thay đổi wá nhìu. m đã ko còn là đứa con nít ngày đó nữa, cũng đã già hơn rất nhìu, đã thay đổi thật nhìu và cũng mạnh mẽ hơn xưa nhìu nhìu lắm rồi. Hix, mà đau wá đi, giá như bi h có 1 ng m cần ở bên cạnh lo cho m thì cơn đau này cũng sẽ biến mất ngay thôi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét