Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010
Một ngày thật là chán
Một ngày bắt đầu ko tệ vậy mà chỉ được 1 buổi lại có nhiều chuyện xảy ra ko theo ý muốn mình chút nào cả. Bi giờ có cả đống chuyện phải lo nghĩ trong đầu, lại còn thêm mấy hôm nay ng đau wá thể, cứ như vầy chắc "đi" sớm wá!!!Hix,nghĩ tới ngày mai trở đi phải làm những việc mà mình ko thix còn thấy chán nữa
Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010
Bài tập làm văn wen thuộc: Miêu tả cảnh sinh hoạt gđ buổi tối t7 ở nhà em
Tối t7, nhà em tổ chức 1 độ nhậu, gọi đt réo em về. Xui wá, em về gặp mặt ông chú em là ko thể ko chửi ổng cái vụ hồi sáng em đi làm, thế là ổng nhục wá ngồi làm mặt ngầu suốt buổi tối. Mới đầu buổi nhậu thì cả đám ngồi ăn uống rất là vui vẻ. Nhưng nhậu 1 hồi thì rượu vào lời ra, chung kết là ba em với ông nội em ngồi chửi nhau om sòm. Em cũng ko hỉu đc là cả 2 đang làm cái trò wỷ j nữa, hok có lý do j cũng chửi lộn đc (2 ng này ở chung mà ngày nào cũng cãi nhau hết àh,tại 2 cha con tính y chang nhau, ko bit j mà lì thì ko ai bằng, lúc nào cũng cho là mình đúng àh). Em nghe 2 ng chửi nhau mà bùn cười ko tả đc => Kết thúc: 2 ng way ra chửi em cái tội thấy ba mình với ông mình cãi nhau mà ko bit can còn ngồi cười. Thế là em cút ra khỏi nhà ngay lập tức, lúc về way lại nhìn hình như 2 ng đó lại way wa chửi nhau típ, rõ là hài
Diablo 3 wá đẹp mà ko bít có chơi nổi hay ko nữa
All Characters
wizard
Trailer
All Characters part 2
Hix,sao mà nhìn Monk đánh giống y chang võ đang kiếm vậy ta
wizard
Trailer
All Characters part 2
Hix,sao mà nhìn Monk đánh giống y chang võ đang kiếm vậy ta
Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010
Đọc cho đỡ bùn
Blog Việt
Lần nào cũng thế… mỗi lần em buồn.. lại đến tìm tôi.. và im lặng…
Em đứng quay lưng về phía tôi... nhìn ra ngoài khung cửa sổ đầy gió…
Tôi biết em đau…biết em đang khóc…khóc vì một người con trai khác…nhưng tôi chỉ biết im lặng…
Sao anh không nói gì?
…
Đừng thương hại em…
….
Anh à…
Uh, sao em?
Từ giờ em sẽ không nhớ nữa…
Có chuyện gì thế?
Không có gì… chỉ là em muốn quên rồi…
Rồi sao nữa…
Không sao.. Không có gì thay đổi…bên ngoài vẫn vậy.. chỉ là lòng không nghĩ nữa…
…
Anh có nghĩ là em sẽ làm được không?
Đừng đứng đấy nữa... gió mạnh lắm.. ốm đấy…
Em đủ mạnh mẽ..
Và có thừa nước mắt…
Em sẽ không khóc nữa đâu…
Em có dành quá nhiều nước mắt...cho một người…
Em không muốn nghe nữa…
Uh…
Anh có thể…
Em muốn được tự do…
Uh...anh biết…
Em sẽ đi đâu đó mấy ngày…
Em đi một mình à?
Một mình…
Anh đi cùng được không?
Anh có đi cùng em suốt cuộc đời này được không?
Em về…
Đợi anh đưa em…
Không.. em muốn đi một mình…
…
Em lúc nào cũng thế…
Giữ riêng cho mình một khoảng trời riêng mà tôi không thể với tới được….
Giữ riêng cho mình những nỗi buồn mà tôi ước tôi có thể chịu đựng thay em…
Giữ riêng cho mình những cô đơn mà khi nhìn vào mắt em..tôi chỉ muốn ôm em vào lòng…thật chặt…
...
Hai năm trước. Gặp em. Rồi ôm trong lòng mối tình đơn phương tưởng chừng như không bao giờ ngừng cháy trong tim. Những ngày đầu gặp em, tiếp xúc với em, hình ảnh em trong mắt tôi khác nhiều. Em ngang ngạnh, cá tính, có chút nghịch ngợm, chả có chút nữ tính nào. Còn tôi chỉ thích những cô gái dịu dàng, có thể xoa dịu mọi mệt mỏi của tôi. Lần ấy sinh nhật em, em mời cả lớp tới dự. Không hiểu sao tôi lại đi. Tôi đến rất sớm. Tôi nhìn thấy em đang chơi với mấy em nhỏ trước sân nhà. Mái tóc dài buông xuống bờ vai. Nụ cười trong sáng chẳng nhuốm chút ưu phiền. Tim tôi đập nhanh và mạnh. Em bước vào trái tim tôi từ khi ấy.
Tôi quan tâm đến em nhiều hơn. Nhận ra đằng sau nụ cười của em, là 1 tâm hồn nhạy cảm. Em giấu nối buồn cho riêng mình. Vì không muốn người khác nhìn em như một đứa con gái yếu đuối...Tôi cứ lặng lẽ ở bên em. Buồn vui cùng em. Em thì lúc nào cũng chỉ coi tôi như một người bạn thân, không hơn không kém. Tôi tự nhủ lòng mình rằng chuyện gì cũng cần có thời gian..
Rồi em yêu một người con trai. Tôi là người đầu tiên em nói điều ấy. Em vui. Ánh mắt em ngập tràn niềm hạnh phúc. Còn tôi, trái tim như vỡ vụn... từng mảnh... từng mảnh... nhói đau.. .Tôi chỉ im lặng...Tôi phải quên em thôi...
Nghĩ như vậy, nhưng không thể. Tôi vẫn ở bên em..và đau gấp trăm nghìn lần khi nhìn những giọt nước mắt của em vì người con trai khác... Người con trai ấy không biết mình may mắn thế nào ư? Tôi đã từng nghĩ, nếu em đến bên tôi, tôi sẽ dành cả cuộc đời để em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian... Chỉ cần có em, tôi sẽ có sức mạnh vượt qua mọi thứ...
Rồi em chia tay với mối tình đầu tiên ấy... sau 10 tháng. Lẽ ra tôi nên vui. Nhưng tôi lại hoang mang và lo sợ. Bản lĩnh của một thằng con trai, quyết tâm giành lấy người con gái mình yêu, tan biến chỉ trong một giây tôi nhìn vào mắt em. Đôi mắt trống rỗng, không cảm xúc. Em vẫn cố cười vui trước mọi người. Nhưng em ôm lấy một nỗi buồn, giấu kín trong lòng... Một vết thương quá lớn... Người con trai kia phản bội em... Và em đóng cửa lòng mình chặt hơn... Em cô đơn..
Em vẫn nhớ về người con trai ấy... Còn tôi vẫn thầm lặng bên em..
...
Tôi biết em sẽ khóc một mình trên đường về…
Ước gì tôi có thể ôm lấy em…ôm lấy bờ vai bé nhỏ ấy…
Ước gì ... chỉ một lần thôi… em có thể khóc trên vai tôi…
Có những ranh giới thật gần…mà sao cả tôi và em đều không thể bước qua…
Giống như khi em vẫn ở bên tôi… ngay trước mắt tôi… nhưng tôi không thể ôm em.. cũng không thể trả lời em… " dù có chuyện gì xảy ra… tôi vẫn sẽ đi cùng em… suốt cuộc đời…"
Giá như tôi có thể nói với em: “Anh chờ được... Chỉ cần em về bên anh "
Nhưng…tôi lại im lặng…
…Người con gái ấy…
…Sao xa quá…
Lần nào cũng thế… mỗi lần em buồn.. lại đến tìm tôi.. và im lặng…
Em đứng quay lưng về phía tôi... nhìn ra ngoài khung cửa sổ đầy gió…
Tôi biết em đau…biết em đang khóc…khóc vì một người con trai khác…nhưng tôi chỉ biết im lặng…
Sao anh không nói gì?
…
Đừng thương hại em…
….
Anh à…
Uh, sao em?
Từ giờ em sẽ không nhớ nữa…
Có chuyện gì thế?
Không có gì… chỉ là em muốn quên rồi…
Rồi sao nữa…
Không sao.. Không có gì thay đổi…bên ngoài vẫn vậy.. chỉ là lòng không nghĩ nữa…
…
Anh có nghĩ là em sẽ làm được không?
Đừng đứng đấy nữa... gió mạnh lắm.. ốm đấy…
Em đủ mạnh mẽ..
Và có thừa nước mắt…
Em sẽ không khóc nữa đâu…
Em có dành quá nhiều nước mắt...cho một người…
Em không muốn nghe nữa…
Uh…
Anh có thể…
Em muốn được tự do…
Uh...anh biết…
Em sẽ đi đâu đó mấy ngày…
Em đi một mình à?
Một mình…
Anh đi cùng được không?
Anh có đi cùng em suốt cuộc đời này được không?
Em về…
Đợi anh đưa em…
Không.. em muốn đi một mình…
…
Em lúc nào cũng thế…
Giữ riêng cho mình một khoảng trời riêng mà tôi không thể với tới được….
Giữ riêng cho mình những nỗi buồn mà tôi ước tôi có thể chịu đựng thay em…
Giữ riêng cho mình những cô đơn mà khi nhìn vào mắt em..tôi chỉ muốn ôm em vào lòng…thật chặt…
...
Hai năm trước. Gặp em. Rồi ôm trong lòng mối tình đơn phương tưởng chừng như không bao giờ ngừng cháy trong tim. Những ngày đầu gặp em, tiếp xúc với em, hình ảnh em trong mắt tôi khác nhiều. Em ngang ngạnh, cá tính, có chút nghịch ngợm, chả có chút nữ tính nào. Còn tôi chỉ thích những cô gái dịu dàng, có thể xoa dịu mọi mệt mỏi của tôi. Lần ấy sinh nhật em, em mời cả lớp tới dự. Không hiểu sao tôi lại đi. Tôi đến rất sớm. Tôi nhìn thấy em đang chơi với mấy em nhỏ trước sân nhà. Mái tóc dài buông xuống bờ vai. Nụ cười trong sáng chẳng nhuốm chút ưu phiền. Tim tôi đập nhanh và mạnh. Em bước vào trái tim tôi từ khi ấy.
Tôi quan tâm đến em nhiều hơn. Nhận ra đằng sau nụ cười của em, là 1 tâm hồn nhạy cảm. Em giấu nối buồn cho riêng mình. Vì không muốn người khác nhìn em như một đứa con gái yếu đuối...Tôi cứ lặng lẽ ở bên em. Buồn vui cùng em. Em thì lúc nào cũng chỉ coi tôi như một người bạn thân, không hơn không kém. Tôi tự nhủ lòng mình rằng chuyện gì cũng cần có thời gian..
Rồi em yêu một người con trai. Tôi là người đầu tiên em nói điều ấy. Em vui. Ánh mắt em ngập tràn niềm hạnh phúc. Còn tôi, trái tim như vỡ vụn... từng mảnh... từng mảnh... nhói đau.. .Tôi chỉ im lặng...Tôi phải quên em thôi...
Nghĩ như vậy, nhưng không thể. Tôi vẫn ở bên em..và đau gấp trăm nghìn lần khi nhìn những giọt nước mắt của em vì người con trai khác... Người con trai ấy không biết mình may mắn thế nào ư? Tôi đã từng nghĩ, nếu em đến bên tôi, tôi sẽ dành cả cuộc đời để em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian... Chỉ cần có em, tôi sẽ có sức mạnh vượt qua mọi thứ...
Rồi em chia tay với mối tình đầu tiên ấy... sau 10 tháng. Lẽ ra tôi nên vui. Nhưng tôi lại hoang mang và lo sợ. Bản lĩnh của một thằng con trai, quyết tâm giành lấy người con gái mình yêu, tan biến chỉ trong một giây tôi nhìn vào mắt em. Đôi mắt trống rỗng, không cảm xúc. Em vẫn cố cười vui trước mọi người. Nhưng em ôm lấy một nỗi buồn, giấu kín trong lòng... Một vết thương quá lớn... Người con trai kia phản bội em... Và em đóng cửa lòng mình chặt hơn... Em cô đơn..
Em vẫn nhớ về người con trai ấy... Còn tôi vẫn thầm lặng bên em..
...
Tôi biết em sẽ khóc một mình trên đường về…
Ước gì tôi có thể ôm lấy em…ôm lấy bờ vai bé nhỏ ấy…
Ước gì ... chỉ một lần thôi… em có thể khóc trên vai tôi…
Có những ranh giới thật gần…mà sao cả tôi và em đều không thể bước qua…
Giống như khi em vẫn ở bên tôi… ngay trước mắt tôi… nhưng tôi không thể ôm em.. cũng không thể trả lời em… " dù có chuyện gì xảy ra… tôi vẫn sẽ đi cùng em… suốt cuộc đời…"
Giá như tôi có thể nói với em: “Anh chờ được... Chỉ cần em về bên anh "
Nhưng…tôi lại im lặng…
…Người con gái ấy…
…Sao xa quá…
Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010
Mới sưu tầm
Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh v, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong bg ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đã đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : “ Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.
Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”
Ngồi trong lớp học Anh v, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong bg ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đã đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : “ Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.
Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
