Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

Xong 1 năm

Vậy là hết 1 năm học rồi, già thêm 1 đống nữa rồi. 1 năm nói chung nhiều chuyện vui hơn là chuyện buồn. Học thì cũng không đến nỗi bèo nhèo, giải quyết dứt điểm được 1 chuyện, rồi lại bắt đầu 1 mối quan hệ mới, cũng không đến nỗi tệ. Nhưng mà đến mùa hè thì lại chán rồi, không đi học ở nhà lại gặp đủ thứ chuyện rắc rối cho coi. Hix, hè đến thấy ai được nghỉ hè cũng thích hết, mong được về quê, về nhà chơi, còn m thì chán chết đi được, có cái quê mà thà chết còn hơn là về. Mà quan trọng nhất là hè đến sẽ không được gặp 1 người, cái này mới là khổ nhất nè T_T. Mong sao mùa hè trôi qua thật lẹ (dù biết là nói ra câu này sẽ có nhiều đưa chém m)

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Sáng chủ nhật mà ko đc đi đâu hết, nằm 1 đống ở nhà thật là chán wá đi thôi

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

CHUYỆN BÍ MẬT, YÊU CẦU NHỮNG NG ĐỌC ĐC KO ĐC TIẾT LỘ RA NGOÀI, NẾU KO SẼ BỊ JIẾT

Haiz, dạo này công nhận m tệ ghê, có mấy ch thôi mà mún nói ra cũng ko đc. Nhưng mà cũng ko sao, có những ch ko cần nói ra thì sẽ có ng vẫn hỉu. Chỉ tự trách m đc thôi, hix sao dạo này gà wá vậy nè trời, thời oanh liệt nay còn đâu. Nhìn thấy n hàng ngày fải chịu đựng thật nhìu nỗi buồn, chịu đựng bao nhiu sự mệt mỏi và chán chường, mà mỗi khi gặp m vẫn cố gắng giữ nụ cười, bỗng nhiên thấy m sao vô dụng wá đi mất, chẳng làm j đc cho ng ta hết cả. Có ng nói những ng cười nhìu nhất là những ng bùn nhất, nghĩ lại điều này sao đúng wá, càng thấy thương n nhìu hơn nữa. Dù j m cũng đã từng bùn, từng chán nản thật nhìu nên hỉu đc là chịu đựng 1 mình sẽ rất khổ, mà n thì fải chịu đựng bao lâu nay, lúc nào cũng chỉ có 1 mình. m thì có thể vượt wa được tất cả mọi ch, đơn giản là vì m là 1 ng wá mạnh mẽ, mạnh mẽ đến nỗi có thể tự biến m thành 1 ng vô cảm trc những nỗi bùn của m. Nhưng còn n thì m bit n vẫn chỉ là 1 ng con gái yếu đuối và cần có 1 ng bên cạnh để chia sẻ và an ủi n những lúc n bùn. Và m cũng ko bao h mún n trở thành 1 ng giống như m, vô cảm và wá lạnh lùng đến nỗi nhìn thấy nhìu ng thân và wen của m ra đi mà vẫn ko cảm thấy j hết. Nhìu lúc m ko mún nghĩ đến ch m đã trở thành 1 ng như thế nào. n ơi, cố lên, cố gắng vượt wa mọi ch và trở thành 1 ng tốt, sống thật hạnh phúc nhé. Giờ chỉ bit là mỗi lúc ở bên n cố gắng làm n vui & wên đi những ch bùn càng nhìu càng tốt, cũng là ch duy nhất m có thể làm đc. Những lúc thấy n vui vì đạt đc 1 kết quả tốt, rồi lúc nghe n nói thật vui khi đc ở cạnh m, thật sự m thấy vui bit bao. Mà thôi, 2 đứa sẽ fải cùng cố gắng vì còn tương lai đang ở fía trc, còn 1 con đường dài để đi nữa. Sẽ tốt bit bao khi 2 đứa có thể đi trên cùng 1 con đường nhỉ?

Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010

Vẫn mong ngày mai mau đến

Hôm wa tốt hơn hôm kia, hôm nay tốt hơn hôm wa. Và ngày mai thì chắc chắn là sẽ tốt hơn hôm nay. Ngày mai ơi mau đến đi, đợi wài ,mệt wá

Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010

Mong ngày mai mau đến

Dạo này thật là chán nản quá đi, tối đến chỉ mong sao trời mau sáng, sáng ra chỉ mong trời mau tối. Thời gian trôi qua sao thật chậm quá. Trước giờ lúc nào m cũng có thể tự giải quyết hết những chuyện của m, vậy mà lần này thì m không làm được cái gì cả. Muốn làm nhiều thứ cho 1 người, vậy mà người đó lại không cho m cơ hội để làm bất cứ điều gì. Chưa bao giờ tự thấy m vô dụng và bất lực như bây giờ. Hix giờ mới chỉ là buổi sáng thôi, còn cả 1 ngày dài để chờ đợi, lo lắng và nhớ mong 1 người. Mong sao ngày mai hãy đến thật nhanh, để được gặp lại người đó và nói ra những điều mình muốn nói. Mong rằng lần này người đó sẽ cho m 1 cơ hội. Thật sự cũng chẳng biết được rồi ngày mai sẽ ra sao nữa ...

Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

Ngày hôm nay thật là mệt, mà có nh ch ko như ý muốn m chút nào cả. Cũng còn may là chưa thể chít ngay đc bi h. Hix, h mún ngủ cũng ko ngủ đc, còn fải đợi 1 ng nữa, mà chắc j ng đó còn nhớ chứ nhỉ? Chán ghê

Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010

Nghĩ về ngày xưa đó P2

Nằm t8m với bạn n, bàn về căn phòng iu thix nhất của mỗi ng. N thì nói vẫn thix căn phòng ngày xưa lúc ở chung với gđ m, lúc đó có 2 đứa con nít bé tẹo (mới học lớp 2 àh) giành nhau cái gác của nhà m, cuối cùng bị phạt là chia đôi ra mỗi đứa 1 nửa. Thế là bày trò chia cái gác ra làm 2, lấy gối, chăn, chiếu, đồ đạc từa lưa j đó ngăn ra rồi mỗi đứa xí 1 nửa, ai wa bên "nhà" ng kia sẽ bị "xử lý" (dẫn đứa còn lại đi ăn kem đá xịt xirô). Vậy mà tối đến 2 đứa ngủ lăn lóc khắp cái gác nên chẳng ai bị xử hết. Rồi suốt ngày 2 đứa bị la vì cái tội bày đồ từa lưa ra mà ko đứa nào chịu dọn. Nói chung hồi đó cũng vui, 2 a e giỡn suốt ngày, dù ko thix nc với ng khác nhưng mà khi có 2 đứa thôi thì nghịch kinh khủng. Nhưng mà m cũng fải nói thật là m vẫn thix nhất là ngày mình còn học mẫu giáo, ở chung với ông bà. Hồi đó m vâ4n là 1 đứa bé ko hay bit j về những việc xung wanh cả, hoàn toàn ngây thơ và ko lo nghĩ đến bất cứ ch j. Lúc đó m ở 1 mình trên cái gác vừa nhỏ vừa thấp ở nhà ông bà. Thix nhất là mùa mưa đến, buổi trưa hoặc buổi tối nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà rồi từ từ chìm vào giấc ngủ. Cũng đã nhìu năm trôi wa rồi m ko đc biết đến cái cảm giác đó nữa. H mọi thứ cũng thay đổi rồi. Nhà ông bà h cũng đập đi xây lại mấy lần rồi, con ng ta cũng thay đổi wá nhìu, m cũng ko còn đc way về đó nữa, mà cũng ko còn là đứa bé ngày xưa nữa. Tại sao h nhắc lại ch ngày xưa sao thấy nhớ wá đi mất. Nếu bi h đc way về những ngày tháng đó thì vui bit bao nhiu. Dù là lúc ở cùng ông bà hay là lúc nhỏ ở chung với n cũng rất là vui. h mà đc như ngày xưa dù chỉ 1 lần cũng đc. Mà có 1 điều dù ko mún cũng fải nói ra, dù có ng sẽ ko bit đến. Dù bi h tgian có way lại thì m cũng sẽ lựa chọn như bi h, dù ngày xưa m với n đã có 1 tuổi thơ thật vui bên nhau nhưng 2 đứa vẫn mãi chỉ là a e thôi. Thật sự điều đó ko bao h thay đổi đc cả. Mà bi h có way về ngày đó thì m vẫn mún đc ở cùng với n như vậy, dù m cũng bit là sẽ tốt hơn cho n nếu như những ch đó chưa bao h xảy ra, nhưng những ngày tháng đó wả thật wá vui vẻ đến nỗi nếu ko có thì sẽ làm cho m thật nuối tiếc. Giá như chúng mình cứ bé mãi đừng bao h lớn lên, cứ là 2 a e suốt ngày wậy nhau như hồi đó thì tốt biết bao nhiu fải ko n. Lớn lên thì bao nhiu ch cứ xảy đến làm cả 2 đứa ko còn đc như xưa nữa. Cũng tại m ko tốt thôi nên làm n fải bùn nhìu wá. h m chỉ mún nói với n là những ch nên wên thì hãy wên đi, nhưng những kỉ niệm đẹp hồi đó thì m chưa bao h hối tiếc vì đã có cả, mà m bit n cũng nghĩ vậy fải ko. Ước j 2 đứa mình mãi mãi lun là 2 a e như hồi đó nhỉ, vô tư, hồn nhiên bít bao, bao nhiu ch bùn thì cả 2 cùng cố wên đi, lúc nào cũng có đc những niềm vui tuy đều rất nhỏ bé. Ôi, m khùng mất rồi, ng cần nghe thì cố gắng mãi m vẫn ko nói với ng đó đc, lên đây nói chỉ có ma nó nghe

Nghĩ về ngày xưa đó P1

Hôm nay toàn ngồi chơi ko àh, vậy mà ko hỉu sao vẫn cảm thấy mệt mỏi wá.Nguyên 1 buổi sáng với 1 buổi trưa toàn ăn chơi với nghe nhạc ko. Thi th c+ thì cũng đơn giản, đối với ng ko mún cố gắng hết sức như m thì bỏ 1 câu cũng coi là đc rồi. Còn bài maple thì m cũng đã làm wá đủ rồi, ngày mai lên ngồi ko thôi, mún sao cũng đc. Lẽ ra tối nay m tha hồ nghỉ ngơi thoải mái, nhưng mà sao cơn đau cứ kéo đến wài àh. Dạo này hình như ko còn là 3 tháng 1 lần như trc nữa, ko bit sắp có ch j nữa đây, đúng lúc mọi ch đant tốt đẹp thì lại vậy nữa. Nằm nghỉ cho bớt đau thì tự hiên ko hỉu sao trong đầu lại hiện ra những hình ảnh ngày xa xưa, về cái ch mà đến h vẫn chưa wên đc. Nghĩ lại cái cảnh 1 đứa con nít ngày đầu tiên đi học lớp 1 cũng suýt nữa là ngày cuối cùng của nó trên đời cũng thấy kì lạ thật. Đó cũng là ngày đầu tiên m hỉu đc chút ít về những j mà gđ m làm đối với m. Ngày đó có 1 đứa mới đi cấp cứu ở bệnh viện về, chỉ vì 1 ng lớn nói rằng sẽ ko thể chết đc nên fải ngồi chép bài học đầu tiên ở trường học mà tay vẫn còn cháy đen. Mà ngày đó m cũng thật lạ, bị như vậy mà ko khóc 1 chút nào. H mỗi lần m nhìn lại vết sẹo ở tay thì những cảm giác của m ngày hôm đó như vẫn còn nguyên. Mà h bệnh của m cũng có lẽ từ ch đó mà ra, nên mỗi lần đau là mỗi lần nhớ lại ch đó. Rồi cũng hôm đó lần đầu tiên m gặp 1 ng mà sau này cố gắng lắm mới wên đc. Đó là ng đầu tiên trong lớp hỏi mình : bạn bị sao vậy, bạn bị đau tay hả. Lúc đó cảm giác cũng thật lạ, dù cũng ko bit ng trc mặt m là ai mà sao trong lòng cảm thấy vui thế ko bit. Đó cũng là 1 sai lầm của m làm khởi đầu của nhìu ch sau này. Mà h mọi cảm giác ngày đó cũng tiu tan hết, chỉ lâu lâu ngồi nhớ lại ngày đó chút xíu thôi. Nói chung dù j đó cũng là 1 kỉ niệm buồn của m. Giờ ngồi nhìn lại thì thời gian đã làm mọi thứ thay đổi wá nhìu. m đã ko còn là đứa con nít ngày đó nữa, cũng đã già hơn rất nhìu, đã thay đổi thật nhìu và cũng mạnh mẽ hơn xưa nhìu nhìu lắm rồi. Hix, mà đau wá đi, giá như bi h có 1 ng m cần ở bên cạnh lo cho m thì cơn đau này cũng sẽ biến mất ngay thôi

Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010

16-05-2010

1 ngày cũng ko fải là wá tệ. Hôm nay đi làm nguyên ngày thì cũng mệt thật đấy, rồi về nhà cũng gặp nhìu ch bực mình. Nhưng mà tối đến được nc với 1 ng thì đủ làm cho những mệt mỏi kia tan biến hết. Đúng là có những niềm vui thật là đơn giản và dễ tìm thấy nhỉ?

Thứ Bảy, 15 tháng 5, 2010

Happy Birthday To Me

1 ngày sinh nhật thật là vui,ước chi ngày nào cũng đc vậy nhỉ? m đc vui như vầy là fải cám ơn n nhìu nhất thôi, cám ơn n rất nhìu lun. Hy vọng 1 ngày mới sắp đến sẽ mang nhìu niềm vui hơn nữa

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010

Một chiều mưa

Từ tối qua tới giờ nhiều chuyện xảy ra quá đi thôi, làm m lúc bùn lúc vui, cứ thay đổi liên tục hoài. Tất cả cũng chỉ vì 1 người mà ra cả, nhưng cũng may là đến cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã ổn. Có lẽ cuối cùng thì người đó cũng đã đôi chút hiểu được tất cả mọi chuyện m làm đều là vì người đó cả, cũng là 1 việc đáng mừng đối với m. Hôm nay rảnh quá không có việc gì làm cả, chiều đến mưa ko đi đâu đc thế là ngồi nghe lại mấy bài của Đông Nhi cho vui (thần tượng của m đó). Nói chung em hát rất là hay, có điều sao mà nhìn em xấu quá chịu không nổi (mà hình như trừ 1 người ra thì tất cả những ai tên Nhi đều xấu hết thì phải). Mà cũng không sao, em xấu kệ em, em hát hay là được rồi, dù gì vẫn là thần tượng của m mà

Thứ Hai, 10 tháng 5, 2010

Có những ch tưởng chừng như là 1 wá khứ đáng wên đi bỗng dưng lại xảy ra 1 lần nữa. Có những ng lẽ ra ko nên mang đến những điều đau lòng cho m mà lại vẫn lun khiến m bùn. Có những ch m ko mún nhưng vẫn cứ xảy ra. Đã từ lâu lắm m đã coi những ch này là bt. Và cũng đã lâu lắm m ko còn bit bùn và đau trc những ch này, vậy mà giờ đây lại như thế này... Phải chăng m đã trở thành 1 kẻ yếu đuối, mà những kẻ yếu đuối sẽ ko thể sống đc trong cái xã hội này đc. Có lần m đã tự nhũ bản thân là fải dẹp bỏ hết những tc đi thì mới làm 1 ng mạnh mẽ đc. M cũng đã từng làm đc, vậy mà giờ đây lại ko. Wả thật m rất thất vọng về chính bản thân mình. Mún làm 1 ng mạnh mẽ thì fải dẹp hết mọi tc, nhưng m lại lun mong mún tìm đc hạnh phúc, mà ko có tc thì ko thể có đc hạnh phúc. Giờ cũng chẳng bit fải làm sao nữa. Trc mặt lun có 1 ngã 3 đường. Mọi thứ trc mặt m đều có thể là hạnh phúc, nhưng cũng có thể làm m đau khổ. Còn sau lưng m thì vẫn là những bất hạnh đang bám đuổi theo m. Nhưng dù sao m cũng vẫn sẽ cố gắng để đạt đc ước mơ của mình là có đc hạnh phúc. Mọi ch cứ việc đến đi, dù sao m cũng vốn là 1 ng mạnh mẽ, nên sẽ ko bao h từ bỏ ước mơ của m đâu

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

Chán nản

Sao lại có nhìu ch khiến cho con ng ta dể thay đổi vậy nhỉ? Sao lại có ng chỉ trong 1 ngày có thể thay đổi wá nhìu? Sao lại có những lời hứa đã hứa nhìu lần mà vẫn ko làm đc? Sao lại có ng ko mún làm ng khác lo lắng cho mình mà lại lun làm ng khác fải lo lắng? Wá nhìu câu hỏi mà lại ko có câu trả lời nào hết.Có những lúc trong lòng chợt cảm thấy những việc đang xảy ra có điều j đó ko ổn nhưng mà vẫn tự dối lòng rằng đó chỉ là 1 suy nghĩ vớ vẩn và ko đáng đc nhớ đến. Nhưng rồi những suy nghĩ đó sao lại càng ngày càng xuất hiện nhìu vậy. Ôi bây giờ trong đầu nhìu suy nghĩ wá làm m điên mất. Sao lại có nhìu ch ko như ý mình mà cứ xảy đến wài vậy, ko lẽ số mình là thế sao. Mong ai đó sẽ mang đến 1 lời giải đáp cho những ch này. Dù là j đi nữa cũng vẫn sẽ tốt hơn là cứ để như vầy

Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

1 bài rất là nhảm




Câu chuyện lý thú xung quanh nhóm bạn của Đôrêmon, đầy tính nhân văn và giáo dục sâu sắc. Có lần, có người bạn hỏi mình vì sao Xuka lại chọn Nôbita mà không chọn Đê Khi, và nếu mình là Xuka thì sẽ chọn ai?

Câu hỏi ấy rất hay và mình không muốn trả lời thật với suy nghĩ của mình, vì nhiều lý do,...

Vì sao Xuka lại chọn Nôbita?

Lẽ nào câu chuyện lại có một kết thúc khác: Xuka không chọn Nôbita chỉ vì Nôbita là một cậu bé hậu đậu, vụng về, nhưng tốt tính?

Người đầu tiên mà Nôbita nghĩ đến luôn là Xuka mỗi lúc cậu bé có chuyện vui hay buồn, điều đó thật đáng quý biết bao. Lẽ nào lại có một kết thúc khác ư?

Bỏ qua tính giáo dục của câu chuyện, mình lại suy tư vài điều, chẳng biết có đồng cảm với Xuka không nhỉ? Rõ ràng Xuka thích chơi với Đêkhi hơn là Nôbita. Ngoài sự nể phục của cô bé đối với Đêkhi, cô còn có tình cảm dành riêng cho cậu ấy nữa. Nhưng, Đêkhi có biết điều đó hay không? Nếu cô bé thực sự có được sự lựa chọn một cách công bằng giữa hai người: Đê khi và Nôbita, cô bé sẽ chọn ai?

Vì sao Xuka chọn Nôbita?

Xét về mặt tích cực: có thể cô bé đã chọn Nôbita vì cô luôn nằm ở vị trí đầu tiên trong tim cậu bé. Cậu ấy là người cô có thể tin tưởng và có thể sống một cuộc sống bình dị nhưng hạnh phúc.

Xét về mặt tiêu cực: có thể đối với Đêkhi, cô chỉ là cái bóng và cô không có quyền lựa chọn Đêkhi. Đêkhi là một người tốt, thông minh, đẹp trai,...và chẳng có tính xấu nào cả nhưng vì Đêkhi không chọn cô, biết làm sao được nhỉ?


Người ta đã làm một cái thí nghiệm kín thế này:

Cho hai anh giáo sư với hai phong cách khác hẳn nhau cùng làm một bài toán:

+ Anh thứ nhất giải rất nhanh, rồi từ tốn đặt bài giải xuống đi về
+ Anh thứ 2 giải xong, cũng rất nhanh, vui quá đập vỡ một cốc nước rồi đặt bài giải xuống

Khi lấy phiếu thăm dò trên 100 người, xem ai được quý hơn, kết quả là ông thứ 2

Đầy là một thí nghiệm kinh điển của tâm lý học hiện đại. Cũng tựa như Nobita với Dekhi, anh Dekhi vuông vức, mô phạm quá, thích hợp làm thần tượng hơn là người yêu, còn chú Nobita hơi vụng, có tật song trông nó giống người hơn, thật hơn cho nên dễ gần hơn chứ làm gì có cái gì phải chọn lựa ở đây.

PS: Cái câu cuối nghe nó hèn hèn..nếu cái gì chọn được thì tội gì ko chọn, không được chọn thì tìm cách cho nó được chọn, còn nhỡ chọn sai thì trách là trách tại sao lúc í mình chọn sai, còn sai sờ sờ ra rồi thì tìm cách cải thiện nó, cải thiện không được thì thích nghi, thích nghi cũng ko được thì.........chịu vậy^^, vì cuộc sống nó vốn méo mó, phải hoàn thiện từ từ...Cứ hở tí thì đổ vào số phận thì nằm vắt chân lên ngủ cho sướng thân..

Câu chuyện dành cho trẻ con, tưởng chừng như đơn giản nhưng cũng lắm điều để bàn,...huống chi trong đời sống thật của chúng ta. Đôi lúc, tưởng rằng con người ta luôn có sự lựa chọn cho tương lai và hạnh phúc của mình, nhưng thực tế thì không hẳn vậy. Dường như có sẵn con đường trước mắt, dù rất mờ ảo nhưng ta không thể không đi trên con đường ấy! Có nổ lực lắm thì cũng thay đổi chút ít nhưng không thể thay đổi lộ trình, có lẽ vậy!

Vĩnh biệt mùa hè

Hôm nay đang ngồi vưa coi fim vừa ăn chợt nghe đc 1 tin sét đánh.Kì này do có 1 số ng sửa nhà mà ko chịu nghe lời khuyên của ng khác nên cuối cùng fải đập đi xây lại,nên kì này sẽ có ng đăng kí ở ké nhà m 2-3 tháng j đó.Jờ từ chối ko đc,mà nhận lời thì sẽ chết.Chỉ còn sống đc 2 tuần nữa thôi,sau đó sẽ fát điên mà chết

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

Ngày hôm nay sẽ vui hơn ngày hôm wa

Ko còn j để nói nữa, chỉ mong sao ngày nào cũng đc như hôm nay thì chắc m vui wá mà chit mất. Lần đầu tiên đc rủ wa nhà ai đó chơi, buổi chìu ngồi học bài xong rồi nói chuyện rồi giỡn vui thật là vui. Mong sao ngày mai vui hơn hôm nay, ngày kia vui hơn ngày mai, ngày sau nữa vui hơn ngày kia... để bù lại những tjan m fải bùn trc đây

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Ngày đầu về tp

1 ngày nói chung là cũng vui, sáng với trưa thì đi ăn chơi + 4d với a e nhà wỷ.Chiều thì đi tích trữ lương thực cho cả tuần rồi lại ăn chơi típ với mấy thằng bạn hiền.Nhưng mà vui nhất là buổi tối nhắn tin nói chuyện với ai đó.Hy vọng ngày mai sẽ vui hơn ngày hôm nay (Mà chắc rồi, mai là đc gặp ai đó đó mà)

Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010

Đi chơi!!!

Một ngày đi chơi mà tâm trạng thoải mái thật là vui bit bao nhiu. Có điều bi h nhìn đà lạt fải nói là chán thật, ko còn đc như xưa nữa. Mà cũng fải thôi, bi h con ng còn thay đổi nói chi đến cảnh vật. 1, 2 năm nữa cũng ko bit có còn những chuyến đi giống vầy đc ko nữa. Thôi kệ, cái j tới nó tới thôi

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Một ngày thật là chán

Một ngày bắt đầu ko tệ vậy mà chỉ được 1 buổi lại có nhiều chuyện xảy ra ko theo ý muốn mình chút nào cả. Bi giờ có cả đống chuyện phải lo nghĩ trong đầu, lại còn thêm mấy hôm nay ng đau wá thể, cứ như vầy chắc "đi" sớm wá!!!Hix,nghĩ tới ngày mai trở đi phải làm những việc mà mình ko thix còn thấy chán nữa

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010

Bài tập làm văn wen thuộc: Miêu tả cảnh sinh hoạt gđ buổi tối t7 ở nhà em

Tối t7, nhà em tổ chức 1 độ nhậu, gọi đt réo em về. Xui wá, em về gặp mặt ông chú em là ko thể ko chửi ổng cái vụ hồi sáng em đi làm, thế là ổng nhục wá ngồi làm mặt ngầu suốt buổi tối. Mới đầu buổi nhậu thì cả đám ngồi ăn uống rất là vui vẻ. Nhưng nhậu 1 hồi thì rượu vào lời ra, chung kết là ba em với ông nội em ngồi chửi nhau om sòm. Em cũng ko hỉu đc là cả 2 đang làm cái trò wỷ j nữa, hok có lý do j cũng chửi lộn đc (2 ng này ở chung mà ngày nào cũng cãi nhau hết àh,tại 2 cha con tính y chang nhau, ko bit j mà lì thì ko ai bằng, lúc nào cũng cho là mình đúng àh). Em nghe 2 ng chửi nhau mà bùn cười ko tả đc => Kết thúc: 2 ng way ra chửi em cái tội thấy ba mình với ông mình cãi nhau mà ko bit can còn ngồi cười. Thế là em cút ra khỏi nhà ngay lập tức, lúc về way lại nhìn hình như 2 ng đó lại way wa chửi nhau típ, rõ là hài

Diablo 3 wá đẹp mà ko bít có chơi nổi hay ko nữa

All Characters
wizard
Trailer
All Characters part 2
Hix,sao mà nhìn Monk đánh giống y chang võ đang kiếm vậy ta
Hừm,1 ngày ko ra sao hết àh, sáng ra thì bực mình ch đi làm đs, trưa thì ăn cơm rùi về nhà vẫn bị đi nấu cơm,chiều đến vác mặt wa cty thì gặp 1 đám ăn tàn fá hoại làm ăn ko ra sao hết.Kiểu này chắc lại lên cơn điên mất thôi

Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

Đọc cho đỡ bùn

Blog Việt

Lần nào cũng thế… mỗi lần em buồn.. lại đến tìm tôi.. và im lặng…

Em đứng quay lưng về phía tôi... nhìn ra ngoài khung cửa sổ đầy gió…

Tôi biết em đau…biết em đang khóc…khóc vì một người con trai khác…nhưng tôi chỉ biết im lặng…

Sao anh không nói gì?



Đừng thương hại em…
….

Anh à…
Uh, sao em?
Từ giờ em sẽ không nhớ nữa…
Có chuyện gì thế?
Không có gì… chỉ là em muốn quên rồi…
Rồi sao nữa…
Không sao.. Không có gì thay đổi…bên ngoài vẫn vậy.. chỉ là lòng không nghĩ nữa…



Anh có nghĩ là em sẽ làm được không?
Đừng đứng đấy nữa... gió mạnh lắm.. ốm đấy…
Em đủ mạnh mẽ..
Và có thừa nước mắt…
Em sẽ không khóc nữa đâu…
Em có dành quá nhiều nước mắt...cho một người…
Em không muốn nghe nữa…
Uh…
Anh có thể…
Em muốn được tự do…
Uh...anh biết…
Em sẽ đi đâu đó mấy ngày…
Em đi một mình à?
Một mình…
Anh đi cùng được không?
Anh có đi cùng em suốt cuộc đời này được không?




Em về…
Đợi anh đưa em…
Không.. em muốn đi một mình…


Em lúc nào cũng thế…
Giữ riêng cho mình một khoảng trời riêng mà tôi không thể với tới được….
Giữ riêng cho mình những nỗi buồn mà tôi ước tôi có thể chịu đựng thay em…
Giữ riêng cho mình những cô đơn mà khi nhìn vào mắt em..tôi chỉ muốn ôm em vào lòng…thật chặt…
...

Hai năm trước. Gặp em. Rồi ôm trong lòng mối tình đơn phương tưởng chừng như không bao giờ ngừng cháy trong tim. Những ngày đầu gặp em, tiếp xúc với em, hình ảnh em trong mắt tôi khác nhiều. Em ngang ngạnh, cá tính, có chút nghịch ngợm, chả có chút nữ tính nào. Còn tôi chỉ thích những cô gái dịu dàng, có thể xoa dịu mọi mệt mỏi của tôi. Lần ấy sinh nhật em, em mời cả lớp tới dự. Không hiểu sao tôi lại đi. Tôi đến rất sớm. Tôi nhìn thấy em đang chơi với mấy em nhỏ trước sân nhà. Mái tóc dài buông xuống bờ vai. Nụ cười trong sáng chẳng nhuốm chút ưu phiền. Tim tôi đập nhanh và mạnh. Em bước vào trái tim tôi từ khi ấy.

Tôi quan tâm đến em nhiều hơn. Nhận ra đằng sau nụ cười của em, là 1 tâm hồn nhạy cảm. Em giấu nối buồn cho riêng mình. Vì không muốn người khác nhìn em như một đứa con gái yếu đuối...Tôi cứ lặng lẽ ở bên em. Buồn vui cùng em. Em thì lúc nào cũng chỉ coi tôi như một người bạn thân, không hơn không kém. Tôi tự nhủ lòng mình rằng chuyện gì cũng cần có thời gian..

Rồi em yêu một người con trai. Tôi là người đầu tiên em nói điều ấy. Em vui. Ánh mắt em ngập tràn niềm hạnh phúc. Còn tôi, trái tim như vỡ vụn... từng mảnh... từng mảnh... nhói đau.. .Tôi chỉ im lặng...Tôi phải quên em thôi...


Nghĩ như vậy, nhưng không thể. Tôi vẫn ở bên em..và đau gấp trăm nghìn lần khi nhìn những giọt nước mắt của em vì người con trai khác... Người con trai ấy không biết mình may mắn thế nào ư? Tôi đã từng nghĩ, nếu em đến bên tôi, tôi sẽ dành cả cuộc đời để em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian... Chỉ cần có em, tôi sẽ có sức mạnh vượt qua mọi thứ...

Rồi em chia tay với mối tình đầu tiên ấy... sau 10 tháng. Lẽ ra tôi nên vui. Nhưng tôi lại hoang mang và lo sợ. Bản lĩnh của một thằng con trai, quyết tâm giành lấy người con gái mình yêu, tan biến chỉ trong một giây tôi nhìn vào mắt em. Đôi mắt trống rỗng, không cảm xúc. Em vẫn cố cười vui trước mọi người. Nhưng em ôm lấy một nỗi buồn, giấu kín trong lòng... Một vết thương quá lớn... Người con trai kia phản bội em... Và em đóng cửa lòng mình chặt hơn... Em cô đơn..

Em vẫn nhớ về người con trai ấy... Còn tôi vẫn thầm lặng bên em..
...

Tôi biết em sẽ khóc một mình trên đường về…
Ước gì tôi có thể ôm lấy em…ôm lấy bờ vai bé nhỏ ấy…
Ước gì ... chỉ một lần thôi… em có thể khóc trên vai tôi…

Có những ranh giới thật gần…mà sao cả tôi và em đều không thể bước qua…
Giống như khi em vẫn ở bên tôi… ngay trước mắt tôi… nhưng tôi không thể ôm em.. cũng không thể trả lời em… " dù có chuyện gì xảy ra… tôi vẫn sẽ đi cùng em… suốt cuộc đời…"

Giá như tôi có thể nói với em: “Anh chờ được... Chỉ cần em về bên anh "

Nhưng…tôi lại im lặng…
…Người con gái ấy…
…Sao xa quá…

Dành cho ng dốt tiếng anh : hỉu lời mới bit thế nào là hay

Unchained Melody
I will always love you
i don't want to miss a thing
Love story
Nothing gonna change my love for you

Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

Mới sưu tầm

Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh v, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong bg ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đã đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : “ Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.

Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”