Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

Lại một năm nữa trôi qua

Đã hơn 1 năm rồi mới quay lại cái blog này. Đơn giản chỉ vì blog này có 1 ng ko thể biết tới
1 năm trước, 1 năm sau khác nhau thật nhiều quá. Còn đâu những hy vọng về tương lai, về 1 kết thúc trong hp. Tất cả đã tan biến như 1 giấc mộng. 1 cơn ác mộng.
Nhớ lại cũng vào khoảng thời gian này 5 năm trước, mọi thứ cũng giống như bây giờ. Hy vọng, niềm tin, hp... mọi thứ đều sụp đổ. Nhưng quả thật lần này mọi thứ còn tệ hại hơn nhiều. 5 năm là 1 khoảng thời gian rất dài, rất dài để cho những vết thương ngày xưa bắt đầu lành lại. Để m lại có 1 chút hy vọng về tương lai. Và lại 1 lần nữa mọi thứ lại bị ng ta chà đạp lên. Lạnh lùng và nhẫn tâm. 1 kết thúc mà m đã bit trước cũng khá lâu, nhưng đã cố gắng để tự lừa dối bản thân.
Nhưng giờ đây m đã quá mệt mỏi rồi. Quá mệt mỏi để tiếp tục sống giả tạo. Quá mệt mỏi để cứ phải ráng tươi cười trước mặt ng khác, dù mỗi ngày trôi qua đều là ác mộng khủng khiếp. Từng giây, từng phút nhìn thấy cũng gương mặt đó, vẫn như mọi khi, vẫn hồn nhiên 1 cách giả tạo thật sự làm cho m đau đớn biết chừng nào. Thật không thể nào tin được, dù là tới giờ phút này. Sau bao nhiêu năm tháng cuối cùng m đã yêu cùng 1 con ng. 2 lần
Nhưng tất cả sẽ kết thúc. Sẽ sớm thôi. Và lần này mọi thứ sẽ thật sự kết thúc. Không còn cái gì gọi là niềm tin, là hy vọng nữa. Những vết thương sẽ không bao giờ liền lại nữa. Và cũng đã quá muộn để hy vọng 1 lần nữa. M vẫn cảm thấy giây phút đó đang đến, từ từ 1 cách bình thản. Qua những cơn đau cứ ngày 1 nhiều thêm và dài thêm. Sẽ không còn nữa cái kết thúc trong hp như những giấc mơ ngày xưa. Những giấc mơ luôn chỉ dành cho những kẻ ngu ngốc. Và sẽ không còn nữa cái tương lai tươi đẹp như m đã ảo tưởng trong thời gian qua. Sẽ không lâu nữa đâu. Rồi mọi ch sẽ kết thúc trong đau đớn và tuyệt vọng. Nhưng sau đó m sẽ được giải thoát hoàn toàn. Không còn đau nữa
Cuối cùng m vẫn không thể nào nói đc cho ng đó biết về mọi ch. Nhưng rồi mọi ch sẽ kết thúc và cuối cùng ng đó sẽ biết. Và m sẽ là "người xấu". Để 1 ng mãi mãi vẫn là 1 người tốt

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

Xong 1 năm

Vậy là hết 1 năm học rồi, già thêm 1 đống nữa rồi. 1 năm nói chung nhiều chuyện vui hơn là chuyện buồn. Học thì cũng không đến nỗi bèo nhèo, giải quyết dứt điểm được 1 chuyện, rồi lại bắt đầu 1 mối quan hệ mới, cũng không đến nỗi tệ. Nhưng mà đến mùa hè thì lại chán rồi, không đi học ở nhà lại gặp đủ thứ chuyện rắc rối cho coi. Hix, hè đến thấy ai được nghỉ hè cũng thích hết, mong được về quê, về nhà chơi, còn m thì chán chết đi được, có cái quê mà thà chết còn hơn là về. Mà quan trọng nhất là hè đến sẽ không được gặp 1 người, cái này mới là khổ nhất nè T_T. Mong sao mùa hè trôi qua thật lẹ (dù biết là nói ra câu này sẽ có nhiều đưa chém m)

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Sáng chủ nhật mà ko đc đi đâu hết, nằm 1 đống ở nhà thật là chán wá đi thôi

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

CHUYỆN BÍ MẬT, YÊU CẦU NHỮNG NG ĐỌC ĐC KO ĐC TIẾT LỘ RA NGOÀI, NẾU KO SẼ BỊ JIẾT

Haiz, dạo này công nhận m tệ ghê, có mấy ch thôi mà mún nói ra cũng ko đc. Nhưng mà cũng ko sao, có những ch ko cần nói ra thì sẽ có ng vẫn hỉu. Chỉ tự trách m đc thôi, hix sao dạo này gà wá vậy nè trời, thời oanh liệt nay còn đâu. Nhìn thấy n hàng ngày fải chịu đựng thật nhìu nỗi buồn, chịu đựng bao nhiu sự mệt mỏi và chán chường, mà mỗi khi gặp m vẫn cố gắng giữ nụ cười, bỗng nhiên thấy m sao vô dụng wá đi mất, chẳng làm j đc cho ng ta hết cả. Có ng nói những ng cười nhìu nhất là những ng bùn nhất, nghĩ lại điều này sao đúng wá, càng thấy thương n nhìu hơn nữa. Dù j m cũng đã từng bùn, từng chán nản thật nhìu nên hỉu đc là chịu đựng 1 mình sẽ rất khổ, mà n thì fải chịu đựng bao lâu nay, lúc nào cũng chỉ có 1 mình. m thì có thể vượt wa được tất cả mọi ch, đơn giản là vì m là 1 ng wá mạnh mẽ, mạnh mẽ đến nỗi có thể tự biến m thành 1 ng vô cảm trc những nỗi bùn của m. Nhưng còn n thì m bit n vẫn chỉ là 1 ng con gái yếu đuối và cần có 1 ng bên cạnh để chia sẻ và an ủi n những lúc n bùn. Và m cũng ko bao h mún n trở thành 1 ng giống như m, vô cảm và wá lạnh lùng đến nỗi nhìn thấy nhìu ng thân và wen của m ra đi mà vẫn ko cảm thấy j hết. Nhìu lúc m ko mún nghĩ đến ch m đã trở thành 1 ng như thế nào. n ơi, cố lên, cố gắng vượt wa mọi ch và trở thành 1 ng tốt, sống thật hạnh phúc nhé. Giờ chỉ bit là mỗi lúc ở bên n cố gắng làm n vui & wên đi những ch bùn càng nhìu càng tốt, cũng là ch duy nhất m có thể làm đc. Những lúc thấy n vui vì đạt đc 1 kết quả tốt, rồi lúc nghe n nói thật vui khi đc ở cạnh m, thật sự m thấy vui bit bao. Mà thôi, 2 đứa sẽ fải cùng cố gắng vì còn tương lai đang ở fía trc, còn 1 con đường dài để đi nữa. Sẽ tốt bit bao khi 2 đứa có thể đi trên cùng 1 con đường nhỉ?

Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010

Vẫn mong ngày mai mau đến

Hôm wa tốt hơn hôm kia, hôm nay tốt hơn hôm wa. Và ngày mai thì chắc chắn là sẽ tốt hơn hôm nay. Ngày mai ơi mau đến đi, đợi wài ,mệt wá

Chủ Nhật, 30 tháng 5, 2010

Mong ngày mai mau đến

Dạo này thật là chán nản quá đi, tối đến chỉ mong sao trời mau sáng, sáng ra chỉ mong trời mau tối. Thời gian trôi qua sao thật chậm quá. Trước giờ lúc nào m cũng có thể tự giải quyết hết những chuyện của m, vậy mà lần này thì m không làm được cái gì cả. Muốn làm nhiều thứ cho 1 người, vậy mà người đó lại không cho m cơ hội để làm bất cứ điều gì. Chưa bao giờ tự thấy m vô dụng và bất lực như bây giờ. Hix giờ mới chỉ là buổi sáng thôi, còn cả 1 ngày dài để chờ đợi, lo lắng và nhớ mong 1 người. Mong sao ngày mai hãy đến thật nhanh, để được gặp lại người đó và nói ra những điều mình muốn nói. Mong rằng lần này người đó sẽ cho m 1 cơ hội. Thật sự cũng chẳng biết được rồi ngày mai sẽ ra sao nữa ...